Ở tuổi U65, tôi nhận lương hưu: “Tôi ly hôn và không chịu chăm sóc con cháu, nhận ra mình là người hạnh phúc nhất làng”

Dưới đây là chia sẻ của bà Lý Văn Phúc (63 tuổi, Trung Quốc), đăng trên website Sohu.

“Tôi nhận ra rằng, dù ở độ tuổi nào thì hãy nghĩ cho bản thân mình trước tiên. Phải cân bằng giữa trách nhiệm cuộc sống với nhu cầu, lợi ích cá nhân thì mới tìm được sự bình yên thực sự”, bà Ly khẳng định.

Ở trong làng, bà Lý Văn Phúc là một phụ nữ lớn tuổi có cách nghỉ hưu khác với nhiều người khác.

Bà có một người con trai đã lập gia đình và tham gia đầu tư kinh doanh.

Ở tuổi 65, bà đã nghỉ hưu nhưng các con bà xin bà lên thành phố sống cùng để bà có thể chăm sóc và giúp đỡ các cháu.

Suy nghĩ một lúc, bà Lý gọi điện cho các con từ chối lời mời lên thành phố sống cùng.

Dù các con chỉ nhờ cô đưa đi học nhưng cô lo lắng nếu ở nhà cả ngày cô sẽ không thể không tham gia vào công việc nhà.

Nhưng đồng thời, nếu gánh vác mọi thứ, cô cũng không tin mình sẽ có đủ sức mạnh.

Vì vậy, cô bày tỏ sự thấu hiểu những khó khăn của con nhưng đồng thời khuyến khích các con học cách tự lập và sắp xếp thời gian hợp lý hơn.

Nhờ đó, bà Lý Văn Phúc tiếp tục tận hưởng khoảng thời gian sống tự lập.

Dù đôi khi cô cảm thấy cô đơn nhưng cô không cần quan tâm đến cảm xúc của người khác và có thể tự do sắp xếp thời gian của mình.

Khi được hỏi về quyết định ly hôn ở tuổi già, bà luôn mỉm cười chia sẻ: “Tôi đã dành nửa cuộc đời cho một cuộc hôn nhân không mấy thành công. Khi còn trẻ, người ta thường khuyên tôi nên nghĩ đến con cái”.

Bà Lý Văn Phúc thường chia sẻ với mọi người rằng sống một mình có thể rất tuyệt vời.

Con người sinh ra một mình và sẽ chết một mình nên việc quen với sự cô độc trong dòng chảy cuộc sống là điều hết sức bình thường.

(*Source: Sohu)

Post a Comment

0 Comments